Truyện Cổ tích Văn Hóa

Truyện cổ tích: Tạo Lang- Nàng Lả ꪕ꫁ꪱꪫ ꪩꪱꪉ ꪙꪱꪉ ꪨꪱ꫁ (Chữ Việt)

        Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em gái nhà nọ rất thích ngủ ở đầu sàn ngắm sao trên trời.Trên bầu trời có triệu triệu các vì sao nọc chi chít, sáng lấp lánh.

         Vào một hôm người chị chỉ vào ngôi sao to và sáng nhất nói rằng:

  • Nếu được chọn chị sẽ chọn ngôi sao to và sáng kia.

 Còn cô em thì chỉ vào ngôi sao nhỏ và nói:

  • Còn em thì chỉ xin được lấy ngôi sao nhỏ đang nhấp nháy kia thôi.

          Chuyện hai chị em nói với nhau lúc đầu chỉ là đùa vui, ai ngờ đâu lại thành sự thật. Vào một đêm khuya, ngôi sao lớn hóa thành một đống phân trâu, ban đêm thì hóa thành một chàng trai xấu xí , nên người chị không ưng.

          Còn cô em, cũng vào đêm khuya, ngôi sao nhỏ bỗng rơi xuống hóa thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Chàng trai đến bên cô em, trò chuyện với cô, chàng giới thiệu mình tên là Tạo Lang ( Tạo Cau) hỏi tên cô em, cô bảo mình tên Nàng Lả.

          Hai người trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, quấn quýt bên nhau chẳng muốn rời. Bắt đầu từ đây, cứ ban ngày thì ngôi sao nhỏ lại hóa thành quả cau được cô gái giấu ở trong giỏ, khi đêm xuống , ngôi sao nhỏ lại hóa thành Tạo trẻ sống ân ái như vợ chồng với cô em. Sợ mọi người trong nhà biết chuyện, cho nên mỗi khi đi đâu rời khỏ nhà, Nàng Lả dặn mẹ:

  • Mẹ ơi! Con đi vắng ở nhà mẹ đừng cho ai lục giỏ của con mẹ nhé.

          Nhiều lần như vậy , khiến bà mẹ sinh nghi, thế là một hôm. Nhân lúc Nàng Lả đi vắng, bà lén lục giỏ của Nàng, lục đi lục lại , bà chỉ thấy một quả cau nhỏ tươi. Đúng lúc thiếu miếng cau ăn trầu, bà liền bổ quả cau, thấy những giọt máu ứa ra , rớt xuống đất, bà sợ quá, vội vứt quả cau ra ngoài vườn. 

          Về nhà không thấy quả cau đâu, Nàng theo lời mẹ ra ngoài vườn tìm , thì không thấy gì ngoài một cây rau dền đỏ, Nàng Lả biết Tạo Lang hóa thành cây rau dền, từ đó cô gi đâu cũng dặn mẹ rằng: – Mẹ đừng nhặt cây rau dền của con về ăn nhé!

          Nhưng một hôm, nhà không còn rau ăn, quên mất lời con gái dặn ,bà mẹ ra vườn nhặt rau dền đem về bỏ vào chõ xôi rồi đồ chín lên, bà đồ mãi vẫn không thấy rau dền chín, mà chỉ nghe tiếng ngựa phi trong chõ, thấy vậy bà mở vung ra, bà thấy Tạo Lang đang cưỡi ngựa bay lên theo làn hơi. Đúng lúc đó Nàng Lả đi lấy củi về nhì thấy như vậy , Nàng đứng trơ ra  như người mất hồn!Trước khi cùng ngựa bay đi, Tạo Lang dặn:

           -Nếu em còn thương anh, thì hãy tìm anh nhé!

            Nàng Lả vội vứt gánh củi xuống, gói gém đồ quần áo rồi chạy theo Tạo Lang , cô cứ đi mãi, đi mãi, Nàng Lả gặp một con vịt, Nàng mới hỏi rằng:

  • Anh vịt ơi! Có thấy Tạo Lang tôi bước qua đây không? Con vịt trả lời cô rằng: – Mỏ tôi tìm bèo mà ăn, mắt tôi nhìn diều hâu, nhìn quạ.

          Nàng Lả bực mình dẵm lên mỏ vịt , đến giờ mỏ vịt mới bẹp dí như thế.Nàng lại đi tiếp , Nàng gặp con chim “Tin khoang” , Nàng lại hỏi:

  • Anh “Tin khoang” ơi! Anh có thấy Tạo Lang tôi bước qua đây không?

           Chim “Tin khoang” trả lời rằng:

  • Nếu cô đi nhanh sẽ gặp Tạo ở gần cây bưởi đầu suối, nếu đi chậm sẽ gặp Tạo ở cây vả đầu đập.

          Để cảm ơn chim “Tin khoang” cô đã têm một miếng trầu đưa cho chim ăn, ngày nay mỏ của chim “Tin khoang” vẫn đỏ tươi nhờ miếng trầu của Nàng Lả.

          Theo lời chim “Tin khoang” Nàng đi tiếp và đã gặp được Tạo ở chỗ cây vả đầu đập . Tìm Tạo Lang không biết mất bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng, Nàng mệt quá nên đã ngủ thiếp đi trên chân Tạo Lang. Nào ai ngờ đâu, Tạo Lang lại bỏ đi lần nữa. Tạo lấy cùi bưởi làm gối, gối đầu cho Nàng Lả rồi bỏ đi. Khi tỉnh dậy nhìn xung quanh không thấy Tạo Lang đâu, Nàng khóc, xì mũi vào câu quả sổ, đến giờ lõi trong của quả sổ mới nhớt như vậy. Nàng buồn lắm, nhưng vẫn cố bước tiếp đi tìm Tạo Lang . trên đường đi, Nàng thấy một vườn mía, đang lúc đói và khát Nàng bẻ mía ăn mà không biết là vườn mía nhà mụ yêu tinh” Dà bôm gia bai” .

          Thấy tiếng bẻ mía mụ yêu tinh tưởng con lợn của mụ vào vườn mía để phá, mụ yêu tinh kêu liền một hồi to “ ô ùi, ô ùi” mụ yêu tinh “dà bôm gia bai” quát mấy lần như vậy mà vẫn nghe thấy tiếng bẻ mía rào rào, vậy là mụ bèn đứng dậy ra xem. Mụ yêu tinh ra vườn thấy Nàng lả đang ăn mía, mụ ngửa cổ lên trời cười và nói rằng:

  • Cơm bỗng dưng tự tới, cá bỗng dưng tự tới. cũng tốt cũng tốt. Nàng lả nghe thấy vậy sợ lắm, khóc lóc van xin mụ yêu tinh:
  • Xin bà đừng vội ăn thịt cháu, cháu là người nghèo khổ, bà hãy tạm để cháu hầu hạ bà. Nay cháu đã mang thai nếu sinh con gái sẽ cho bà ăn thịt, nếu sinh con trai sẽ cho bà ăn nhau và cho làm chồng nhỏ của bà. – Cũng được , cũng được.

           “Da bôm gia bai” nói; từ đó hàng ngày mụ đi tìm kiếm thức ăn về nuôi Nàng ming Nàng sinh được một đứa con trai. Đúng chín tháng mười ngày, Nành Lả sinh được một cậu con trai, yêu tinh vui lắm. Đúng như lời hứa, Thay cho mụ ăn nhau của con mình, Nàng đi lấy củ nâu về đun lên cho mụ yêu tinh uống, thấy đắng, mụ than , nhưng Nàng lại nói;  -Đừng than, đừng than! Bà than chồng nhỏ của bà không cao, không lớn được.

           Nghe thấy vậy mụ yêu tinh cố uống hết . Ngày nối ngày, tháng tiếp tháng trôi đi , đứa con trai của Nàng Lả dần cưng cáp. Nàng ngày đêm mong nhớ Tạo Lang, muốn đi tìm Tạo , nhưng không biết phải lầm thế nào trốn đi được, Nàng nghĩ bụng nếu muốn trốn đi được thì phải lấy được các “ Hản” phù phép của mụ yêu tinh. Thế là một ngày Nàng cấu cho con khóc. “Da bôm, gia bai” nghe thấy tiếng khóc , liền cất tiếng hỏi:

  • Sao chồng bé nhỏ của ta lại khóc vậy?
  • Chồng bé của bà muốn được cây gậy thần của bà để chơi- Nàng đáp

           Không nghĩ ngợi gì, mụ yêu tinh đưa ngay cây gậy thần cho Nàng.Một lúc sau Nàng lại cấu cho con khóc. “Da bôm, gia bai” lại hỏi:

  • Tại sao chồng bé nhỏ của ta lại khóc vậy ?
  • Chồng bé nhỏ của bà muốn được cái “Hản” phép thần nước lũ của bà.

            Mụ yêu tinh lại cầm đưa cho Nàng.

            Yên tĩnh một lúc Nàng lại cấu vào mông cho con khóc.

  • Sao chồng bé nhỏ của ta chưa nín vậy?
  • Chồng bé nhỏ muốn có cái “Hản” lửa thần của bà.

         Cứ như vậy Nàng lần lượt lấy được hết các “ Hản” phù phép của mụ yêu tinh: “ Hản phúc” “ Hản bon” “Hản Cô” của mụ yêu tinh. Có được các “ Hẩn” của mụ yêu tinh “Da bôm, gia bai” Nàng chỉ còn đợi thời cơ để đưa con bỏ trốn. Nàng chẳng phải đợi lâu, mấy hôm sau. Mụ yêu tinh lại đi ra ngoài tìm thức ăn. Trước khi đi mụ dặn là sẽ về nhà thôi, biết mụ yêu tinh hay nói ngược , có nghĩa là mụ sẽ đi rất lâu. Lợi dụng dịp này , Nàng Lả quyết định đưa con đi bỏ trốn . Trước khi bỏ trốn , Nàng dặn hết các nút lạt , Nàng lấy chõ sôi, nồi ninh về dựng ở giữa nhà , lấy chăn chùm lên, nhì ngoài vào trông giống như mẹ đang nằm cho con bú.  Hôm sau mụ yêu tinh về nhà , mụ gọi cửa:

  • Mở cửa cho ta với chồng bé nhỏ của ta ơi!
  • Cháu đang dở đi ỉa- nút lạt trả lời Một lúc sau mụ yêu tinh lại gọi:
  • Mở của cho ta với chồng bé nỏ của ta ơi! – Cháu đang bú dở bà ơi- Nút lạt lại trả lời.

Đợi lâu quá mụ yêu tinh tức giận đạp của nhảy vào, lật đống chăn giữa nhà, định ăn thịt hai mẹ con, nhưng không thấy đâu. Mụ gọi lợn thần của mụ đến rồi cưỡi lợn đuổi theo hai mẹ con Nàng. Mụ gọi với theo sau:

          “ Đợi ta với hai mẹ con ơi!”

         Thế là Nàng Lả thả “Hản phúc” “Hản hom” ra , thấy nhiều cây bon ngon quá con lợ cứ đứng ăn, không chịu đi, ba bốn ngày sau , con lợn ăn hết mới lại đi tiếp. Lúc mụ yêu tinh sắp đuổi kịp , Nàng Lả lại thả “Hản Lửa” Lửa theo sau làm cháy rui ba bốn quả đồi. Đợi lửa tắn mụ yêu tinh mới đi tiếp được. Vậy là ba, bốn ngày sau mụ mới lai đuổi tiếp , đuổi đến gần bờ suối thì Nàng đã sang bờ bên kia, mụ yêu tinh định đi qua, Nàng Lả thả “ Hản Cô” xuống nước, những khúc gỗ to làm cản trở mụ không thể qua được, mụ đành phải quay lên bờ. Mụ hỏi Nàng làm cách nào để đi qua suối được Nàng bảo rằng:

  • Bà về nhà lấy chõ xôi chụp vào cổ , lấy cối buộc vào lưng rồi lội theo dòng nước sẽ qua được thôi!

            Mụ yêu tinh “ Da bôm gia bai” tưởng thật nên quay về nhà làm đúng như lời Nàng Lả dặn, thế là mụ yêu tinh bị chìm xuống suối chết.  Còn Nàng lả, sau khi thoát khỏ mụ yêu tinh “Da bôm, gia bai” , Nàng dựng nhà ở gần con suối cùng con trai sinh sống. Trong lúc chạy trốn khỏi mụ yêu tinh , Nàng có mang theo quả trứng gà, nay đã nở thành một con gà trống xinh xắn. Dần thời gian trôi đi  đứa con của Nàng cũng đã biết đem gà đi chọi , con gà đã biết gáy, nó gáy rằng:

  • Nước đục trôi bên kia để Tạo Lang uống, nước trong trôi về bên này để Nàng Lả uống( Vì Nàng Lả và người dân của Tạo Lang uống chung một dòng nước).

           Những người trong bản Tạo lang nghe thấy vậy về kể cho Tạo lang nghe. Tạo Lang vừa nghi ngờ, vừa tò mò nên đã đi đến đó để xem . Lên đến nơi Tạo nhìn thấy một cậu bé đang ngồi cạnh chú gà bới cát ở gần suối. Tạo nấp ở đấy một lúc nghe con gà gáy như lời dân làng nói, tạo biết đây chính là con trai mình, nỗi nhớ về nàng lả lại ập đến, trào dâng, Tạo muốn gặp lại Nàng Lả, muốn biết nhà mẹ con Nàng ở đâu, cuộc sống của Nàng bây giờ như thế nào? Thế là Tạo bảo cậu bé dẫn về nhà. Đến nhà nhìn vào bếp Tạo thấy Nàng Lả. Vì lâu ngày không gặp nhau, cả tạo Lang và Nàng Lả đều rất đỗi viu mừng. hai người ôm nhau khóc, không nói nên lời.

          Từ đó hai vợ chồng sống hạnh phúc nuôi dưỡng , dạy dỗ con đến thành đạt , dẫn dắt dân bản , làm cho người dân ngày càng có cuộc sống ấm no , hạnh phúc.

Người sưu tầm: Hà Thị Đông Anh- Mường Lò

Chủ biên và đánh máy chữ Thái: Lương Hải Yến

Hiệu đính chữ Thái: Nguyễn văn Hòa

Bình luận

error: Content is protected !!