Truyện Cổ tích Văn Hóa

Truyện cổ tích: Sự tích cây kèn bè

           Truyện kể lại rằng: Ngày xưa ở một bản người Thái nọ có một đôi vợ chồng lấy nhau đã lâu mà vẫn chưa sinh được mụn con nào. Đã vậy anh chồng lại mắc thêm căn bệnh hủi, khắp người lở loét nên người trong bản ai ai cũng hắt hủi, không muốn đến gần, ai cũng sợ và ghét bỏ. sợ bị lây bệnh từ người chồng nên Tạo bản và dân làng đã đuổi người chồng vào ở tận trong rừng sâu cách xa làng bản. Người vợ buồn rầu và tủi thân nên đã bỏ đi lang thang.

          Ở trong rừng, người chồng làm bạn với chim và muông thú, hái lượm sống qua ngày. Lúc buồn anh mới lấy con dao chặt những ống nứa nhỏ bó xếp lại với nhau như cái bè làm khèn thổi. Anh càng thổi càng thấy tiếng khèn buồn thêm nhớ nhà, thêm nhớ bản làng. Bực mình anh lấy con dao chém vát cây khèn và vứt đi. Một ngày nọ anh lại nhặt nó lên và thổi . kỳ lạ thay từ lúc bị chém vát như vậy tiếng khèn lại trở nên thanh hơn bổng hơn. Tiếng khèn của anh bay xa hết rừng sâu núi gần. Chim và muông thú trong rừng kéo về làm bạn ngày càng nhiều hơn. Được tin thằng bị bệnh hủi có bè hay . Tạo và dân bản, làng đã đón anh quay trở về , dựng một ngôi nhà xinh xắn ở đầu bản cho anh ở và ngày đêm dạy trai gái trong bản học làm khèn học múa học hát thổi khèn vui bản mường. Người vợ nghe tin cũng quay trở về xum họp gia đình với bản mường, không bỏ đi lang thang nưa.

          Mọi người trong bản thấy chiếc khèn của anh được làm giống chiếc bè mảng nên đặt tên là khèn bè . Từ đó người Thái có khèn bè đi đâu cũng mang theo thổi. Bản mường rộn vui, cuộc sống đầm ấm hạnh phúc hơn.

Người sưu tầm: Lò Hồng Quang- Mường Lò- Yên Bái
Chủ biên và đánh máy chữ Thái: Lương Hải
Hiệu đính chữ Thái: Nguyễn văn Hòa

Bình luận

error: Content is protected !!