Địa danh

Giới thiệu về Mường Muổi (huyện Thuận Châu)

Có ý kiến cho rằng sở dĩ có địa danh Mường Muổi vì thời xưa vùng đất này có rừng cây “mak muổi ” (gắm), nhiều khỉ đến ăn. Mường Muổi nổi tiếng từ khi Lạng Chượng dẫn người Thái di cư từ Mường Lò * đến vào đầu thế kỷ XII. Vùng đất này trở thành châu mường từ thế kỷ XIII, lúc dòng quý tộc Thái Đen rời trung tâm Mường Then * xuống. Thế kỷ thứ XIV, Mường Muổi trở thành trung tâm thống nhất các vùng cư trú của người Thái ở miền Tây nói chung. Trung tâm Mường Muổi là Chiềng Ly và còn gọi là Chiềng Pha nên châu mường cũng được mang hai tên này.

Các mường nhỏ thuộc phạm vi Mường Muổi bao gồm: Mường Sại còn gọi Chiềng Muôn; Mường Piềng còn gọi là Chiềng Khoang; Chiềng Pấc, Mường É còn gọi là Chiềng Ve. Hiện nay, các miền đất này thuộc huyện Thuận Châu. Mường Lầm, năm 1955 được tách ra và nhập vào huyện sông Mã. Mường Quai, còn có tên Tuần Giáo, đến thời Lê mạt thì tách khỏi Mường Muổi thành một châu mường riêng, hiện nay là một huyện thuộc tỉnh Điện Biên.

Mường Muổi có tên là Thuận Châu, mới xuất hiện thời Lê sơ, nhưng đất Mường Muổi được ghi nhận trong châu Lâm Tây thời Lý. Đời Trần gọi là Mỗi Châu (Mỗi do phiên âm từ chữ Muổi). Sách Dư địa chí của Nguyễn Trãi (lời “cẩn án” của Nguyễn Thiên Tích) ghi nhận tên Thuận Châu. Tên này xuất hiện năm 1435 với ý nghĩa các tù trưởng ở đây đã sớm quy thuận nhà vua. Hiện nay Mường Muổi là huyện Thuận Châu thuộc tỉnh Sơn La.

Bình luận

error: Content is protected !!